Với Trung úy Olathai Boutdakeo, học viên Lớp Huấn luyện múa K1 Lào, Trường Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội, mỗi ngày đến giảng đường đều là một lần vượt qua giới hạn bản thân. Bằng nghị lực và tình yêu nghệ thuật, cô gái Lào từng bước chinh phục ước mơ, viết nên câu chuyện đẹp về sự kiên trì trên con đường theo đuổi đam mê.
Những buổi tập không có chỗ cho sự dễ dàng
Một buổi sáng đầu ngày tại Trường Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội, hành lang khu giảng đường vẫn còn khá yên tĩnh. Những vệt nắng sớm len qua ô cửa kính cao, trải dài trên nền nhà. Trái ngược với không gian tĩnh lặng bên ngoài, phía sau cánh cửa phòng tập múa, nhịp học tập đã bắt đầu từ rất sớm.
Tiếng nhạc vang lên đều đặn, lúc nhẹ nhàng, lúc dồn dập theo từng nhịp chuyển động. Trên sàn gỗ, sinh viên ngành múa miệt mài kéo giãn cơ thể, ép dẻo, xoay người rồi bật nhảy theo hiệu lệnh của giảng viên. Mồ hôi lấm tấm trên gương mặt nhiều học viên dù buổi tập mới diễn ra chưa lâu.
Nhìn thoáng qua tôi thấy, không gian phòng tập không có sự náo nhiệt của ánh đèn sân khấu hay những tràng pháo tay của khán giả. Thay vào đó là bầu không khí tập trung cao độ. Mỗi động tác được tách nhỏ, chỉnh sửa rồi lặp đi lặp lại nhiều lần. Một cử động chưa đúng ở cổ tay, một nhịp xoay thiếu chính xác ở phần vai cũng đủ khiến cả tổ hợp phải thực hiện lại từ đầu.
![]() |
| Trung úy Olathai Boutdakeo là một sinh viên tiêu biểu của Khoa Múa, Trường Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội. Ảnh: Moth Keokongsy |
Giữa hàng chục sinh viên đang miệt mài tập luyện, Olathai Boutdakeo khiến tôi quan tâm hơn cả. Em lặng lẽ hòa vào nhịp tập trung của lớp, nhưng càng quan sát lâu càng nhận ra sự bền bỉ trong từng chuyển động. Khi nhiều người tranh thủ vài phút nghỉ ngắn để thả lỏng cơ thể, em vẫn tiếp tục rà soát lại động tác, điều chỉnh từng chi tiết với sự kiên nhẫn gần như tuyệt đối.
Có những buổi tập kéo dài 6-8 tiếng chỉ để hoàn thiện một tổ hợp ngắn. Thời gian trôi đi cùng những lần lặp lại không đếm xuể. Nhiều học viên bắt đầu cho thấy sự mệt mỏi, hơi thở nặng dần, nhưng tiếng nhạc vẫn tiếp tục vang lên. Trên sàn tập, dấu vết của sự mệt mỏi hiện rõ qua những giọt mồ hôi thấm đẫm trang phục và những lần hít thở sâu để lấy lại nhịp.
Tranh thủ thời gian nghỉ ngắn ngủi của các động tác, tôi lại gần Olathai Boutdakeo rồi hỏi gấp: “Có khi nào em muốn dừng lại?”. Trầm ngâm một lúc, Olathai Boutdakeo khẽ đáp: “Có chứ. Nhưng nếu dừng lại thì mọi thứ trước đó coi như không còn ý nghĩa”.
Câu trả lời ngắn gọn ấy phần nào phản ánh đặc thù của nghề múa. Không có đường tắt cho sự tiến bộ. Mỗi kỹ thuật đều được hình thành từ quá trình luyện tập bền bỉ, từ những lần sửa sai liên tục và ý chí vượt qua giới hạn của chính mình.
“Múa là môn nghệ thuật không tha thứ cho sự cẩu thả. Nhưng nó rất công bằng, ai kiên trì sẽ đi xa”, giảng viên Vũ Hồng Quân chia sẻ về đặc thù của ngành múa.
Lời nhận xét ấy dường như được minh chứng ngay trong không gian phòng tập. Những sinh viên vẫn tiếp tục ép dẻo, giữ thăng bằng hay hoàn thiện từng động tác dù cơ thể đã bắt đầu run lên vì mệt mỏi. Họ không chỉ học cách biểu diễn, mà còn học cách kiểm soát cơ thể, rèn luyện ý chí và nuôi dưỡng sự bền bỉ cần có của người làm nghệ thuật.
Ở một góc phòng, những chi tiết rất nhỏ vẫn lặng lẽ diễn ra: Một cái chạm tay để chỉnh lại tư thế, một ánh mắt ra hiệu giữa giảng viên và sinh viên, hay tiếng thở gấp khi phải giữ một động tác khó quá lâu. Những khoảnh khắc ấy hiếm khi xuất hiện trên sân khấu, nhưng lại phản ánh chân thực nhất đời sống của người học múa.
Từ kỷ luật quân ngũ đến ngôn ngữ của cảm xúc
Quan sát Olathai Boutdakeo trong phòng tập, khó có thể hình dung phía sau vẻ điềm tĩnh ấy là một hành trình nhiều thử thách. Mỗi động tác em thực hiện đều cho thấy sự chính xác, bền bỉ và khả năng kiểm soát cơ thể được rèn luyện qua thời gian dài. Nhưng để có được sự mềm mại trên sàn diễn hôm nay, em đã phải trải qua một quá trình chuyển đổi không hề dễ dàng.
![]() |
Olathai Boutdakeo (bên phải) say mê tập luyện. Ảnh: Xayaveth Keomany |
Olathai Boutdakeo đã gắn bó nhiều năm với môi trường Quân đội. Những tháng ngày trong quân ngũ đã rèn cho em tác phong kỷ luật, sự nghiêm túc và ý thức trách nhiệm trong từng công việc. Những phẩm chất ấy trở thành nền tảng quan trọng khi em bước vào Trường Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội giai đoạn 2021-2026.
Thế nhưng, nếu Quân đội đề cao sự chuẩn xác và tính kỷ luật, thì nghệ thuật múa lại đòi hỏi thêm một điều nữa: Cảm xúc. Đó cũng là thử thách lớn nhất mà em phải đối mặt trong những ngày đầu theo học. “Khó nhất là chuyển từ kỷ luật sang cảm xúc. Cơ thể không chỉ thực hiện đúng động tác mà còn phải biết kể chuyện, biết truyền tải cảm xúc đến người xem”, Olathai Boutdakeo chia sẻ.
Đằng sau câu nói ngắn gọn ấy là những tháng ngày kiên trì điều chỉnh chính mình. Có thời điểm, em phải học cách buông lỏng những thói quen kiểm soát quá chặt để cơ thể trở nên mềm mại hơn, linh hoạt hơn. Những động tác tưởng như đơn giản lại đòi hỏi quá trình luyện tập lặp đi lặp lại hàng trăm lần để vừa đúng kỹ thuật, vừa có hồn.
Nhận xét về học viên của mình, giảng viên Vũ Hồng Quân cho hay, Olathai Boutdakeo là sinh viên có nền tảng tốt và đặc biệt nổi bật ở sự bền bỉ. Dù gặp khó khăn, em cũng không bỏ cuộc, đó là tố chất rất quan trọng đối với người học múa.
Một buổi chiều trước giờ biểu diễn, trong khi nhiều sinh viên tranh thủ trò chuyện hoặc chuẩn bị trang phục, Olathai Boutdakeo vẫn lặng lẽ đứng ở cánh gà. Em gần như không nói gì, chỉ tập trung hít thở và thả lỏng cơ thể. Khi tiếng nhạc cất lên, em bước ra sân khấu. Dưới ánh đèn, những chuyển động trở nên mềm mại và uyển chuyển hơn.
Khán giả chỉ nhìn thấy vài phút tỏa sáng trên sân khấu. Nhưng để có được những khoảnh khắc ấy là hàng trăm giờ tập luyện trong phòng tập, là những lần lặp đi lặp lại một động tác cho đến khi đạt yêu cầu và là sự kiên trì vượt qua những giới hạn tưởng chừng không thể.
Hành trình ấy không chỉ có riêng Olathai Boutdakeo. Trong lớp học, em còn có những người bạn đồng hành luôn sát cánh trên con đường nghệ thuật. Giữa môi trường đào tạo đặc thù với cường độ luyện tập cao, tình bạn được hình thành từ sự sẻ chia và động viên lẫn nhau.
“Có những hôm tập đến mức gần như không đứng nổi, nhưng các bạn chưa bao giờ bỏ cuộc. Có lần em không thực hiện được một động tác khó, các bạn đã ở lại tập cùng đến tối muộn. Nhìn mọi người cố gắng, em cũng không cho phép bản thân dừng lại”, Olathai Boutdakeo chia sẻ.
Lời kể mộc mạc ấy khiến tôi gợi nhớ đến những hình ảnh thường thấy trong phòng tập của các học viên ngành múa: Những cái chạm tay để chỉnh lại tư thế, những ánh mắt động viên không cần lời nói, hay những lần cùng nhau tập lại một động tác cho đến khi đạt yêu cầu. Trong môi trường nghệ thuật, sự cạnh tranh vẫn hiện hữu, nhưng điều đọng lại nhiều hơn là tinh thần đồng hành để cùng tiến bộ.
Tiếng nhạc cuối cùng khép lại buổi học. Trên sàn gỗ, những dấu chân còn in thành những vệt mờ bởi mồ hôi và sự vận động liên tục suốt nhiều giờ.
Rời khu tập luyện khi ánh chiều đã nhạt dần bên khung cửa, tôi vẫn ngoái nhìn căn phòng vừa tắt nhạc. Ở đó, không có ánh đèn sân khấu hay những tràng pháo tay của khán giả, chỉ có những con người lặng lẽ theo đuổi nghệ thuật bằng sự kiên trì mỗi ngày.
Với Olathai Boutdakeo, hành trình ấy vẫn đang tiếp tục. Từ môi trường Quân đội đến giảng đường nghệ thuật, em chọn bước đi bằng sự bền bỉ hơn là những lời nói về đam mê. Và có lẽ, chính những giờ khổ luyện âm thầm ấy mới là câu trả lời rõ nhất cho tình yêu dành cho nghệ thuật múa.



